Soái ca của tớ là…

“Soái ca của tớ là….” là bài viết của 1 cô gái khi  bước sang tuổi 25 nghĩ về “soái ca” của mình . Những câu chữ chân thật , mộc mạc , thú vị đã khiến bạn đọc ngạc nhiên và đôi lúc chợt nghĩ… Có soái ca nào như vậy không ta? Mời các bạn cùng chuyên mục blog tâm sự giới trẻ đi tìm “soái ca” cho riêng mình nha!

Tìm thấy “soái ca” lâu rồi nhưng mới chỉ mới nhận ra khi bản thân bước sang tuổi 25 có những chông chênh thật lạ. “Soái ca” của tớ là…

…LÀ…

…Là người đầu tiên nhận ra những biểu hiện khi tớ ốm nhưng không bao giờ nhắn tin hay gọi điện nhắc tớ mua thuốc đâu. “Soái ca” sẽ mắng tớ tơi bời và lóc cóc đi mua thuốc.
… Là người lúc nào cũng sợ tớ lạnh vì hễ cứ lạnh cổ, hai bàn tay và chân là tớ lăn ra ốm. Chính vì thế mà mùa đông năm nay dứt khoát bắt tớ phải đắp tận 2 cái chăn bông.
… Là người hiểu những thói quen ăn uống của tớ đến mức sẽ vì tớ mà thay đổi thói quen ăn uống của bản thân mình. Ví dụ như tớ thích ăn cơm nát thì “soái ca” sẽ không nấu cơm khô, không thích tỏi thì “soái ca” sẽ tuyệt nhiên không cho vào, kể cả những món thiếu tỏi sẽ không đúng vị cho lắm.

soái ca của tớ là?

…CŨNG LÀ…

… Là người chỉ mua tặng tớ những đôi tất dày, không cho phép tớ đội mũ bảo hiểm “đểu” ra đường và luôn luôn kiểm tra xem tớ đã để áo mưa trong cốp xe chưa.
… Là người không gọi điện, nhắn tin cho tớ mỗi ngày nhưng luôn biết tớ đang làm gì, đang nghĩ gì và có cần giúp gì không.
… Là người mà tớ có đi chơi với zai cũng không ghen vì tớ luôn khai thật và cũng biết chắc rằng tớ đi đâu cũng trở về nguyên vẹn bên cạnh người ấy.
… Là người luôn xui tớ nghỉ việc nếu thấy tớ cứ cắm đầu vào máy tính, mệt mỏi và than thở. Chắc cũng là người duy nhất trong đời vui vẻ và thật tâm nguyện nuôi tớ.
… Là “đại gia” nhịn ăn nhịn mặc để mua quần áo đẹp cho tớ, mua xe cho tớ, mua máy tính cho tớ, mua smartphone cho tớ,… và cũng tài trợ chính của những lần đi chơi của tớ.

… NHƯNG MÀ…

…“Soái ca” của tớ không phải là một người đẹp trai, cao to vạm vỡ, cũng không dịu dàng, không tỉ tê những lời mật ngọt, không tặng quà ngày Valentine,… chỉ tin yêu tớ vô điều kiện mà thôi.
…“Soái ca” của tớ là nông dân chính hiệu, mặc không đẹp, da không mịn, tóc không bóng, chân cũng không đi giày.
…“Soái ca” của tớ không thể đưa tớ đi khắp thế gian và cũng không hứa hẹn cùng tớ hết chặng đường đời.

Tớ được là cô gái tự do, khiến một vài cô gái khác phải ghen tỵ cũng là vì có “soái ca” ấy luôn đứng đằng sau bao bọc và chở che. “Soái ca” thực sự chẳng phải tìm đâu xa và chỉ có thể là… MẸ.

Tớ đã ở bên “soái ca” 25 năm ở một nơi gọi là “GIA ĐÌNH”. Nếu một ngày nào đó trong đời, tớ rời bỏ “soái ca” theo giai để xây dựng một “GIA ĐÌNH nhỏ” khác thì giai ấy cũng sẽ phải như thế nào đấy và tất nhiên không thể không biết “soái ca” đã tốt với tớ thế nào.

Thế còn “soái ca” của bạn là người như thế nào? Hãy cùng chia sẻ với chúng tôi nha ^^!

 

– Nguyễn Thanh Hường –